Đến cuối cùng chúng ta đều chọn cách không cho nhau một lời giải thích rõ ràng…

Khi người ta không còn liên quan gì đến nhau, bất kì điều gì thuộc về người kia: một là không quan tâm, hai là thấy nó trở nên nhạt nhẽo. Điều vô cùng bình thường của một tình yêu đã chết.

Em nên bắt đầu câu chuyện của chúng ta như thế nào đây? Nếu một ngày nào đó bỗng dưng hết yêu thì đó có phải là một lí do hợp lí để dừng lại không? Em biết rằng trong mối quan hệ đó em đã yêu rất nhiều và anh cũng vậy. Chúng ta những tưởng sẽ mãi không gì có thể chia lìa nhưng cuối cùng cũng như bao cặp đôi mà tan vỡ: không hợp.

Chúng ta lẽ ra đã có một tình yêu rất đẹp. Anh là người không thích động vật nhưng cũng sẵn sàng vì em ôm lấy cún con vào lòng vì em muốn có một tấm ảnh của anh và nó. Em hay ưa thức muộn nhưng cũng đã nhiều lần vì anh mà tắt máy đi ngủ đúng giờ. Chúng ta đã sẵn sàng vì nhau thay đổi vì khi đó chúng ta cảm thấy điều đó là có nghĩa. Thật ra khi ấy em cũng không hiểu vì sao mình có cảm giác thoải mái khi làm những việc đi trái với quy luật bản thân và anh cũng vậy. Anh cũng có những dự định cho chúng ta và em cũng có những kỳ vọng mà anh thiếu sót về một người tình lí tưởng sẽ mãi cùng em đi đến cuối con đường.

Và ta hẹn nhau cùng nhau hoàn thiện từng bước mà chúng ta đặt ra.

Nhưng… lời hẹn và kế hoạch cũng như lộ trình của thanh xuân có rất nhiều lí do mà một người muốn dừng hay kẻ kia đột ngột rẽ bước.



Thời gian chúng ta không đi cùng nhau không được lâu, anh có hẹn với ước mơ của mình. Vì lí tưởng và hoài bão mà anh phải gác lại mối quan hệ lứa đôi. Em ủng hộ anh và quyết định chấp nhận mỗi thứ sẽ hoàn thành sớm hơn anh hai tiếng để có thể nói chuyện với anh hay đơn giản là sống cùng anh qua thứ phương tiện mà thời hiện đại không thể thiếu: Internet.

Tuy nhiên, dù công nghệ có tân tiến thế nào đi chăng nữa, nó cũng không thể giữ được trái tim con người muốn đổi thay. Em không đổ lỗ cho anh bởi vì chúng ta là những người có cùng lí tưởng và có những mục tiêu rất cao cho cuộc đời mình. Anh đi không được bao lâu thì cũng tới lượt em tìm được chân trời mới. Dĩ nhiên em được anh ủng hộ hết mình. Chúng ta quá tập trung cho sự nghiệp và quên mất mối tình vốn đã nguội lạnh từ lâu.

Công thức VSCO & Foodie chỉnh ảnh tone nâu Cafe - Công thức Màu

Loading...

Chúng ta luôn có một cuộc hẹn vào đúng ngày quen nhau giữa tại Sài Gòn. Không hiểu vì sao cả hai chúng ta đều có sở thích chung đó chính là ngắm máy bay. Những lí tưởng thay đổi níu giữ chúng ta quá lâu tại xứ người, thoắt đó mà đến lần thứ ba chúng ta gặp nhau tại chỗ hẹn. Người ta thậm chí còn không tin là chúng ta vẫn còn đang trong một mối quan hệ. Em tin anh và anh cũng tin em. Chỉ vì chúng ta quá bận để yêu.

Dù sao thì, cũng chỉ có mỗi em là người vẫn vững tin rằng mối quan hệ không có sóng gió thì sẽ được đảm bảo về một tình yêu bền chặt. Tuy nhiên, nếu trên con thuyền đó vốn đã không còn người nào ngồi đợi em nữa thì dĩ nhiên nó cũng chả quan tâm mối quan hệ ấy có còn hay không? Bỗng một ngày em muốn dành cho anh bất ngờ, em chạy tới nơi anh với món quà sinh nhật mà em nghĩ là bao năm qua anh đã chờ. Em đeo trên tay chiếc nhẫn anh đã từng trao cho em trước khi đi, anh nói khi nào thực sự muốn, hãy đeo vào và chạy đến tìm anh: chúng ta làm đám cưới.

Em nhớ cửa sổ căn phòng của anh, thỉnh thoảng nếu có dịp đi công tác, em cũng sẽ ghé lại chỗ của anh. Em còn chính tay trang trí ở đó một chậu hoa nữa cơ mà. Nhưng lạ thay hôm nay sao chỗ chậu hoa ấy lại là một cái hồ cá nhỉ?

« Anh là một ulzzang hot trên instagram. Còn cô chỉ là một cô gái bìn… #fanfiction # Fanfiction # amreading # books # wattpad

Em còn đang tò mò nhìn hồ cá với hai con cá quấn quýt nhau, rồi chợt em thấy bóng hình mà em hằng thương yêu xuất hiện. Vẫn là anh với diện mạo ngời ngời, vẫn là khuôn mặt trầm tĩnh ấy đứng rít điếu thuốc lá ngắm nhìn cảnh đêm đông giá lạnh. Em định vẫy tay chào anh nhưng một khung cảnh xuất hiện trước mắt làm em giấu nhẹm đi đôi bàn tay của mình. Một bóng hình khác từ phía sau ôm chầm lấy anh. Hai người trông có vẻ như còn quấn quýt hơn cả hai con cá trong chậu. Em nhớ anh không thích động vật nhưng sẵn sàng vì người anh yêu mà hòa thuận với nó.
Em thấy anh đang mặc len áo có hình cá vàng…. Giống với áo của người đó. Hai người đang mặc áo đôi.

Em… em biết anh luôn luôn nhớ rằng em không thích cá, không thích ăn cá lẫn nuôi cá.

…..

Một mình em lang thang giữa trời đông, em không cảm thấy lạnh nhưng chỉ cảm thấy nhói tim. Em cố gắng không để anh đợi nữa, em đã kết thúc mọi thứ để chạy đi tìm anh. Vì anh, em sẵn sàng thay đổi lộ trình. Em đã suy nghĩ từ rất lâu trước khi đưa ra quyết định đến tìm anh. Nhưng mà thật không ngờ anh sớm đã không còn cùng em bước trên con đường ấy nữa rồi. Nhìn vào cách cô ấy quàng tay lên vai anh, em biết rõ ràng mối quan hệ này đã bắt đầu từ lâu.

….

Em biết mình đã sai khi chọn cách cố gắng cùng để có thể đứng cùng anh hơn là tìm cách trở thành hậu phương phía sau của anh. Có lẽ đó chính là lí do chúng ta mất nhau. Xét cho cùng, chúng ta vốn đã có tư duy tương đối khác biệt nhưng chỉ vì tình yêu mà sẵn sàng nhún nhường cho nhau. Em nghĩ mãi chắc cũng chỉ tìm được ngần ấy lí do và cũng không cách nào chối bỏ được sự thật: anh không còn là của em nữa rồi.

Một chiều thu Sài Gòn, nơi này vốn không lạnh gì cho lắm. Chỉ là sau cơn mưa nặng hạt cả ngày thì nó khiến mọi thứ trở nên se lạnh hơn một tí. Ở một nơi có thể nhìn thấy máy bay cất cánh, nơi này không hiểu vì sao lại đặc biệt tĩnh mịch quá chừng. Có lẽ vì nó ở trên cao và tránh xa với những ồn ào của xe cộ giờ tan tầm. Một chàng trai rảo bước thong dong đi tới chỗ hẹn như vài lần trước đây. Anh ngạc nhiên, chỗ ngồi đó không có gì ngoài chiếc nhẫn của anh. Sau vài giây có chút khó hiểu, anh trầm mặc đứng đó và bắt đầu hoài niệm.….

Cả hai chúng ta đều chọn cách không cho đối phương một lời giải thích rõ ràng. Một đoạn đường có dài đến mấy mà không ai trong cả hai biết là đi đâu thì cái đó không phải là sự bền chặt, thứ đó gọi là lạc lối. Em và anh từng nắm tay cùng đi cạnh nhau nhưng cả hai chúng ta đã lạc lối rồi tự mình chạy theo những hướng riêng.

Anh thiếu mất sự quan tâm từ nửa kia của mình theo cách anh cần.

Em đuổi theo chính người đàn ông của em và muốn trở thành người hoàn thiện nhất, nhưng đó lại là cách em đẩy anh về với người ta.

Cả hai chúng ta, không ai có lỗi.

Chỉ là, chúng ta đều bị tổn thương.

 

 

Đến cuối cùng chúng ta đều chọn cách không cho nhau một lời giải thích rõ ràng…
Vui Lòng đánh giá bài viết
Loading...
Có thể bạn quan tâm